Thấy tên lính nọ đơn độc rảo bước về phía cổng thành, Bắc Mạch biết có kéo dài thêm cũng vô ích, lập tức vung tay: "Đóng cổng! Đốt đuốc!"
Thoáng chốc, đuốc trên tường thành đồng loạt bừng sáng, những bóng người chập chờn thảy đều hiện rõ.
"Trục Phong, biệt lai vô dạng. Từ lúc chia tay ở Thành Dương, thoắt cái đã hai năm. Thật không ngờ, Lưu Bị dưới sự phò tá của ngươi lại có thể cường thịnh đến mức này."
Đồng tử Hứa Phong co rụt lại, ngước mắt nhìn lên thành lầu — người nọ chính là Bắc Mạch. Đứng bên cạnh y là một thiếu niên mi mục thanh lãnh, không ai khác ngoài Tư Mã Ý. Trong lòng hắn bỗng chùng xuống: Thôi hỏng, Tào Tháo lại chạy thoát rồi.




